劉若英 后来 LYRICS

后来
Sau này

我总算学会了如何去爱
Cuối cùng anh cũng học được cách yêu

可惜你早已远去 消失在人海。
Tiếc thay em đã sớm biến mất trong biển người


后来,
Sau này

终于在眼泪中明白,
Cuối cùng từ trong nước mắt anh cũng hiểu ra

有些人一旦错过就不再。
Có những người đã ra đi thì sẽ không bao giờ tìm lại được

栀子花,白花瓣,
Hoa dành dành, cành hoa màu trắng

落在我蓝色百褶裙上。
Rơi xuống chiếc váy xếp màu xanh

"爱你!"你轻声说。
"Yêu anh nhé", anh khẽ nói

我低下头闻见一阵芬芳。
Anh cuối đầu cảm nhận hương thoang thoảng

那个永恒的夜晚,
Đêm vĩnh hằng đó

十七岁仲夏,
Mùa hè năm 17 tuổi

你吻我的那个夜晚,
Đêm mà anh hôn em

让我往后的时光,
Đề mãi sau này

每当有感叹,
mỗi khi anh thấy ngậm ngùi

总想起当天的星光
Lại nhớ đến ánh sao ngày đó

那时候的爱情,
Tình yêu thuở ấy,

为什么就能那样简单
Tại sao lại có thể đơn giản đến thế

而又是为什么人年少时,
Và bởi vì sao khi người ta còn trẻ,

一定要让深爱的人受伤
Cứ phải tổn thương người mà mình yêu sâu đậm

在这相似的深夜里,
Trong những đêm thế này,

你是否一样,
có phải em cũng như anh,

也在静静追悔感伤
Cứ im lặng gặm nhắm nỗi buồn rầu tiếc nuối

如果当时我们能不那么倔强,
Nếu như khi ấy, chúng ta không bướng bỉnh đến thế,

现在也不那么遗憾。
Ngày hôm nay cũng không hối tiếc thế này.

你都如何回忆我,
Anh vẫn nghĩ đến em như thế nào,

带着笑或是很沉默
Cùng với nụ cười hay là đang trầm mặc

这些年来有没有人能让你不寂寞
Những năm tháng sau này, có ai làm em không còn cảm thấy cô đơn

永远不会再重来,
Mãi mãi sẽ không bao giờ trở lại

有一个男孩爱着那个女孩
Người con trai đã yêu người con gái ấy...